Home / TIN TỨC - SỰ KIỆN / Thầy tôi khác lắm

Thầy tôi khác lắm

Thầy tôi, “thơm” mùi đặc biệt lắm !

Tôi không phải là một đứa ham học gì, chuyện học với tôi như là một cách ứng phó để đẹp lòng cha, mát lòng mẹ và không muốn gây phiền hà đến thầy cô giáo ở trường. Có lẽ vì vậy mà tháng năm cắp sách của tôi chỉ lũi thũi bước đi trong im lặng. Rồi cho đến lúc tưởng chừng hết nghiệp đèn sách, tôi lại gặp được những người thầy mà tôi chưa từng nghĩ đến.

Cho đến bây giờ, tôi không hề nghĩ mình sẽ theo đuổi một nghề, mà từ trước đến nay trong đầu tôi, chỉ dành cho mẹ, cho chị – nghề Bếp. Tôi đến với Bếp Vàng như một cái duyên, thật ra tôi cũng chẳng nhớ lý do vì sao mình lại chọn đi con đường này. Tôi chỉ biết lý do tại sao tôi lại gắn bó với nó đến bây giờ, chắc có lẽ, đó là vì những người thầy mà tôi gặp được !

hình 1

 Thầy Vinh cẩn thận chỉ dẫn học trò từng chi tiết nhỏ khi chế biến món ăn

Tay thầy sạch bụi phấn

Đúng! Thầy tôi đâu có dùng phấn mà để bị dính bụi. Có chăng chỉ là bụi trắng của đám bột, đám đường, đám muối mà hằng ngày thầy vẫn gặp. Thầy tôi cũng chả đứng trên bục giảng gì, thầy đứng trong Bếp, cùng với chúng tôi !
Người thầy thơm mùi đặc trưng khó tả. Một chút bơ dầu béo ngậy, một chút chua chua của giấm, một chút thanh của đường cát, chút xíu đậm đà của ngũ vị hương… Đó là mùi tâm, mùi nghề và mùi của đời.

Thầy Vinh của bọn tôi nói chuyện không rõ chữ lắm. Chắc vì ba mẹ là người gốc Hoa nên dù sinh ra và lớn lên tại Việt Nam, thầy vẫn chịu ảnh hưởng bởi âm điệu phát âm từ ba mẹ. Tôi thật sự khâm phục với sự chỉn chu và tỉ mỉ của thầy trong từng khâu chuẩn bị và chế biến món ăn. Chúng tôi vẫn thường hay đùa, đoán rằng chắc do thầy kỹ tính quá nên món ăn thầy lúc nào cũng ngon và đầy dinh dưỡng, thầy cứ nếm hoài nên sau hơn 30 năm làm nghề, thầy mới bệ vệ và oai hùng như này !

Đối với thầy, mỗi món ăn đều có liều lượng và thời điểm thích hợp để nắn tạo nên nó. Chỉ cần lơ là, sơ ý một tí xíu thì tượng hình hương vị mà chúng ta cố công tạo dựng sẽ không thành. Nấu ăn, không chỉ để mình thỏa mãn và sáng tạo trong chính không gian của nó mà còn để thực khách cảm nhận được từng câu chuyện thông qua những hương vị đặc trưng của từng món ăn, từng nguyên liệu.

hình 2

 Thầy tôi không cầm phấn nhưng thầy tôi vẫn oai vệ lắm !

Tôi soi tâm thầy để thấy tâm mình

Thầy tôi, đầu bếp Nguyễn Thanh Sơn, cũng là một trong những người thầy mà tôi kính nể. Nhìn thầy hiền lắm, bất giác nhìn thầy tôi lại nhớ tới cậu mình. Dáng người cao, gầy, chất phác, gần gũi và hiền lắm.

30 năm kinh nghiệm, lăn lội trong nghề bếp đâu có dễ. Thầy vẫn thường tâm sự, thầy dạy không chỉ để truyền lại những gì thầy đã đúc kết được trong suốt mấy chục năm làm việc mà còn để giúp các em đi nhanh hơn, tiến xa hơn, không phải mất thời gian mài mò, tìm hiểu từng chút một như thầy của mấy chục năm trước.

Nhìn thầy, tôi lại tự hỏi lòng mình, liệu mấy chục năm sau, tôi có được như thầy chăng? Chúng tôi vui với mỗi giờ lên lớp thoải mái cùng nhau. Thầy không ngần ngại chia sẻ hết tất cả những kinh nghiệm của bản thân để chúng tôi nhanh chóng hiểu bài. Điều khiến tôi quý ở thầy chính là sự chia sẻ và cảm thông mà thầy dành cho chúng tôi.

Nghiêm nghị nhưng không quá khắt khe, tôi cảm thấy thầy xem chúng tôi như chính bản thân mình của những năm về trước, những năm thầy vừa chân ướt chân ráo, vừa học vừa làm, tự thân bươn chải trong nghề Bếp tưởng như dễ dàng nhưng chẳng nhẹ nhàng chút nào. Thầy chỉ cho chúng tôi chừng chút một, hướng dẫn từng cái nĩa, cái thìa, từng quả ớt, quả cà… Suốt ngày thầy chỉ nói, thầy chẳng cần gì, chỉ cần sau này khi vào nhà hàng nào đó, thầy được học trò nhận ra và mời những món ăn do chính tay học trò làm là được rồi. Đời thầy chỉ mong có vậy. Mong muốn sao mà giản đơn quá vậy thầy ơi ?!

Lửa của Bếp, lửa của thầy, lửa của chúng tôi

Câu hỏi luôn đặt ra với tôi là liệu sau này chúng tôi có được như những gì mà các thầy mong đợi, có được như chúng tôi mơ ước và có đạt được những thành công để mang về mà tự hào khoe với thầy ?!

Nghề Bếp tôi đi, không dễ chút nào. Áp lực, mệt mỏi, khó khăn đếm đè nặng lên vai từng giây từng phút. Liệu chúng tôi có đi được như thầy, đồng hành cùng nghề mấy chục năm mà vẫn đầy lòng nhiệt thành như kia?

Trong bếp có lửa, trong lòng thầy có lửa, và ngọn lửa trong lòng tôi đã sớm được thầy nổi bừng. Tôi nhìn thầy, tôi thấy mình; tôi nhìn các món ăn thầy làm, tôi thấy được câu chuyện của nó; tôi nghe thầy kể chuyện, tôi cũng muốn kể câu chuyện của riêng bản thân tôi, bằng những món ăn đầy quyến rũ… Tôi bắt đầu một cách vô định nhưng tôi biết mình nên đi con đường nào, tại sao mình lại đi nó và mình sẽ bám trụ với nó bằng cách nào !

Nhờ thầy, lửa của tôi đã được thắp lên, nó đang cháy, đang cháy… Nó vẫn đang chờ đợi một ngày được bùng lên và lan tỏa, như chính những gì thầy đã nhen nhóm và truyền đến chúng tôi !

Vi Trần

About admin

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

Bạn có thể sử dụng các thẻ HTML và thuộc tính sau: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>

Facebook

Get the Facebook Likebox Slider Pro for WordPress
Trường Đào tạo Bếp Vàng-